Bùi Giáng - Kẻ điên hay bậc kỳ tài
- Phúc Mập
- 4 min read
1. Thân thế và học vấn
Bùi Giáng sinh ngày 17-12-1926, quê tại làng Thanh Châu, xã Vĩnh Trinh, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam. Ông sinh ra trong một gia đình nông dân trung lưu, sớm tiếp xúc với chữ Hán và văn hóa truyền thống.
Thuở nhỏ, Bùi Giáng học chữ Hán tại quê nhà, sau đó học trung học ở Huế và Sài Gòn. Ông từng theo học tại Đại học Văn khoa Sài Gòn, nhưng không hoàn tất chương trình theo con đường học vị chính quy. Tuy vậy, ông là người tự học rất sâu, đặc biệt trong các lĩnh vực:
Triết học Tây phương
Phật học
Văn học cổ điển và hiện đại
Khả năng đọc và tiếp nhận tư tưởng triết học của ông được nhiều học giả đương thời thừa nhận là hiếm có.
2. Giai đoạn sáng tác và vị trí trong văn học
Từ thập niên 1950-1960, Bùi Giáng bắt đầu xuất hiện trên văn đàn miền Nam với tư cách:
Nhà thơ
Nhà nghiên cứu văn học
Dịch giả
Một số tác phẩm tiêu biểu:
Mưa nguồn
Lá hoa cồn
Ngàn thu rớt hột
Đi vào cõi thơ
Tư tưởng hiện đại
Các bản dịch Hoàng tử bé, Hamlet, Ngộ nhận (Camus), các tác phẩm triết học Heidegger
Thơ Bùi Giáng mang phong cách phi truyền thống, giàu chất siêu thực, phá vỡ cú pháp thông thường, nhưng không phải ngẫu hứng vô thức. Nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng thơ ông vận hành theo một logic nội tại rất chặt chẽ, dựa trên triết học và trực giác thẩm mỹ.
Trong giai đoạn này, ông được xem là một trong những trí thức nổi bật của miền Nam Việt Nam.
3. Biến cố cá nhân và bước ngoặt đời sống
Một biến cố lớn trong đời Bùi Giáng là cái chết sớm của người vợ trẻ (theo nhiều tư liệu, vợ ông mất sau khi sinh con không lâu). Biến cố này gây ảnh hưởng sâu sắc đến đời sống tinh thần của ông.
Sau đó:
Ông sống khép kín hơn
Ít gắn bó với đời sống gia đình
Tập trung nhiều hơn vào viết và dịch
Đây là giai đoạn mà trong thơ Bùi Giáng xuất hiện rõ nét:
Nỗi cô độc
Ý thức về vô thường
Tinh thần siêu thoát, ly khai trần thế
4. Sau năm 1975 - cuộc đời thăng trầm và hình ảnh “kẻ điên”
Sau năm 1975, môi trường xã hội và học thuật thay đổi sâu sắc. Bùi Giáng:
Không còn vị trí học thuật chính thức
Không tham gia bộ máy mới
Sống đời lang thang, giản dị, ngoài lề xã hội
Ông thường xuất hiện với hình ảnh:
Ăn mặc phóng túng
Đi bộ khắp Sài Gòn
Nói năng bất quy chuẩn đời thường
Từ đây, ông bị nhiều người gọi là “điên”.
Tuy nhiên, theo lời kể của nhiều người từng tiếp xúc trực tiếp, Bùi Giáng:
Nói chuyện rất tỉnh táo
Nhận thức rõ ràng về thời cuộc
Ghi nhớ chính xác kiến thức triết học và văn chương
Phân biệt rõ khi nào cần nghiêm túc, khi nào đùa cợt
Không có tài liệu y khoa chính thức nào xác nhận ông mắc bệnh tâm thần theo tiêu chuẩn lâm sàng hiện đại.
5. “Điên” như một lựa chọn sống
Nhiều nhà nghiên cứu và nhân chứng cho rằng:
Cái gọi là “điên” của Bùi Giáng không phải điên bệnh lý
Mà là một thái độ sống, một sự lựa chọn tồn tại trong bối cảnh lịch sử đặc biệt
Trong một thời kỳ mà:
Trí thức khó có tiếng nói độc lập
Khác biệt dễ bị nghi ngờ
Im lặng cũng là một cách tồn tại
Bùi Giáng chọn cách:
Đứng ngoài mọi vai trò xã hội
Tự làm mình thành “ngoại lệ”
Giữ tự do tinh thần tuyệt đối
Nhiều người gọi đó là “điên theo thời cuộc” - một cách thích nghi cực đoan nhưng hiệu quả để không bị đồng hóa.
- Những năm cuối đời và cái chết
Bùi Giáng sống những năm cuối đời trong điều kiện vật chất rất giản dị, đôi khi nhờ sự giúp đỡ của bạn bè và người quen.
Ông qua đời ngày 07-10-1998 tại Sài Gòn, thọ 72 tuổi.
Sau khi mất, giới nghiên cứu văn học nhìn nhận lại ông với cái nhìn thận trọng và công bằng hơn:
Không còn xem ông như một “dị nhân kỳ quái”
Mà là một trí thức lớn, chọn con đường khác thường để giữ nhân cách và tự do sáng tạo
- Đánh giá tổng quát
Bùi Giáng là:
Một thi sĩ độc đáo
Một học giả tự học xuất sắc
Một nhân cách không chịu khuất phục trước khuôn mẫu
Cuộc đời ông là chuỗi thăng trầm dữ dội, phản ánh rõ số phận của trí thức trong một giai đoạn lịch sử nhiều biến động.
Nếu gọi ông là “điên”, thì đó là:
Cái điên của người tỉnh giữa một thời đại nhiều nghịch lý.
- Tags:
- Thi-Sĩ-Bùi-Giáng